19-05-2013

EM TRẢ LẠI THÀY CÔ "Năm điều Bác Hồ dạy"


By facebooker: Nguyễn Tuấn Anh
Em là cựu học sinh, Dưới mái trường cấp I, II năm nào... Nhớ về các Thầy Cô giáo. Truyền cho em bài học năm xưa. Bài bắt buộc mỗi mùa khai trường gõ cửa. Bài cấm được quên trong giáo án Thầy Cô lên lớp: "Năm điều Bác Hồ dạy"
Ba mươi năm trôi qua. Em tự hỏi rằng: Học thuộc năm điều ấy để làm gì Nếu không mang nó vào cuộc sống?
Thưa Thầy Cô, Nhà Trường cùng Xã Hội... Trên hết là Đảng và Nhà Nước này Làm sao để thực hành bài học ấy trong cuộc sống hôm nay?
** Điều 1. Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào **
Lại thấy *Tôi yêu Tổ Quốc tôi mà tôi bị bắt* Anh ấy xuống đường hô vang khẩu hiệu chống ngoại xâm Và anh vào tù. Đảng bảo tội danh là "trốn thuế"!
Có người lên cầu vượt Treo biểu ngữ bảo vệ Hoàng -Trường Sa Và tố cáo tham-ô nhũng-lạm cửa-quyền Đang ngày đêm tàn phá quốc gia, xói mòn đất nước Và họ đi tù vì tội “tuyên truyền chống nhà nước"!
Có cô gái xót thương đồng bào mình bỏ xác chốn trùng dương Cô tìm hiểu căn nguyên và bật thành câu chữ: *Uất ức biển ta* Rồi cô ấy ra toà. Cũng tội danh "chống nhà nước"
Nhiều vị học rộng hiểu sâu Thấy nguy cơ mất nước ẩn tiềm Họp kín nhau cùng bàn kế sách đổi thay Mưu tìm một vận may cho Tổ quốc Và họ ra toà với tội danh "lật đổ"
Điều 1 phá sản rồi, Nên chẳng dạy chúng em phải kính yêu Đảng – Bác? Còn Tổ Quốc và Đồng Bào,... thôi đặt xuống hạng ba?
** Điều 2. Học tập tốt, lao động tốt **
Học tập làm sao cho tốt, khi: Chủ nghĩa thành tích lên ngôi Nhan nhản nơi nơi bằng cấp dỏm, luận văn thuê Lâu lại rộ chuyện ông Giáo sư cóp bài của bạn Nay xì chuyện bà Tiến sĩ đạo văn Cửa quan chỉ thấy tung hê bằng cấp, coi rẻ tài năng!
Lao động tốt sao bằng kẻ gian ngoan xảo quyệt Luồn lách lươn lẹo lại lên lương Sớm cắp ô đi, chiều cắp về Ba chục phần trăm công chức thực sự đáng ăn lương Chưa kể những kẻ ngồi mát ăn phong bì Một chữ ký đem về dự án Có thể cưu mang cả dòng họ -chẳng màng gây hậu hoạ mấy đời sau!
Điều 2 nhai còn không nổi, nuốt sao trôi?
** Điều 3. Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt **
Hợp quần gây sức mạnh Thế mà buổi đầu cướp chính quyền Đảng phân biệt cha thằng này ngụy quân, mẹ con kia ngụy quyền Chị thằng nọ là tư sản, nặng tội hơn là mại bản Để gieo vào đầu đám trẻ con nỗi hằn đau lý lịch, nỗi mặc cảm thân nhân Nên cả triệu người ra đi, kết đoàn nơi xứ lạ quê người...
Kỷ luật tốt thế nào khi kẻ xấu ung dung Pháp chế vị nhân thân với những trò vải thưa che mắt: Nào là xử lý nội bộ, rồi thì chuyển nơi công tác Trên bảo dưới chẳng nghe, mấy chục năm không màng khiển trách!
Điều 3 quá xa rời thực tiễn, em chào thua!
** Điều 4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt **
Em ra đường phải làm Ninja bịt mặt Khói xe bụi đường mù mịt khắp nơi nơi Rừng vàng kêu cứu Sông ngòi khô cạn Môi trường ô nhiễm Chẳng biết giữ vệ sinh thế nào Khi thực phẩm hằng ngày em ăn, họ cảnh báo: Coi chừng độc tố gây ung thư!
Cho em quên Điều 4, để sống tạm qua ngày!
** Điều 5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm **
Chịu thôi, Từ bấy lâu nay Đảng vẫn tự hào: Ta là trí tuệ đỉnh cao! Xã hội chủ nghĩa lừng danh nơi em đang sống Là chế độ ưu việt nhất trong lịch sử loài người Dân chủ và tự do gấp vạn lần tư bản Thực dân và đế quốc, kìa chúng nó còn đang giãy chết Khiêm tốn làm sao khi em đang chót vót trên tầm cao nhân loại?
Lời dạy thật thà sao nghe thum thủm Khi em thấy từng đoàn lũ lượt Con ông cháu cha cùng dây mơ rễ má Chen chúc nhau sang du học xứ người Xứ sở đang từng ngày "giãy chết" Ôi xảo trá chứ thật thà chi? Lời dạy thật thà tạt vào mặt em gáo nước lạnh Khi nghe bài học anh hùng Lê Văn Tám ngày xưa Lại là đồ đểu!
Em hiểu, những chuyện nêu trên có cả triệu người biết Nhưng vì lòng “dũng cảm” của điều năm Họ cứ phải ngậm tăm Để an bài trong hiện tại
Em xin khoanh tay Trả lại năm điều dạy không có đất thực hành. Em bỏ học!*

HỒI KÝ TRONG HANG SÓI- Kỳ 19

Trại tù trá hình Thanh Hà - Vĩnh Phúc 

 Đổ máu và báo động trại trước phản ứng của Bùi Thị Minh Hằng


Bước vào đến khu vực trạm xá...Hôm ấy đông người hơn thường lệ..Những người tù ở đây đã quá quen với tôi. Suốt một thời gian dài ngày nào họ cũng thấy tôi xuống đó vì thế họ luôn vui vẻ. Mà trong cái trại này thật ra chỉ có những tên quản giáo luôn hằm hè và chủ yếu là để "Thị uy" Làm tiền chứ trại viên không mấy người ghét nhau. Cũng có thể do mối đồng cảm về thân phận
Đi cùng tôi còn có một trại viên người Cao Bằng với tội danh "Xì ke, ma túy" . Ngày nào cô ta cũng phải xuống trạm xá nhận thuốc. Nhưng có lẽ không phải nhiệm vụ chính. Mà tôi biết nhiệm vụ cô ta là "Kèm" tôi. Vì đông người nên chúng tôi còn đứng chờ một chút ....Mấy ngày trước đó. Nghĩ đến những cách hành xử nhẫn tâm của cán bộ trại với tôi và ngay cả việc họ gây khó khăn cho con trai tôi khi cáu đã phải bỏ học để đi chặng đường 2000km ra thăm Mẹ...Càng hồi tưởng, tôi càng căm giận những hành động bất chấp pháp luật , vô nhân tính của họ
Tôi không sao hiểu nổi rằng tại sao họ có thể căm thù chúng tôi đến thế? Tại sao nói lên những cái sai- cái xấu mà bị họ coi như "Kẻ thù không đội trời chung"
Tại sao đấu tranh vì chính nghĩa. Chỉ vì muốn bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật mà lại bị đi tù. Bị phân biệt đối xử tàn tệ không bằng những kẻ đầu trộm đuôi cướp ? Càng nghĩ tôi mới càng thấy , nếu thỏa hiệp với họ thì tôi có sống còn nhục nhã hơn chết. Bởi không thể thức tỉnh nổi với những con người mà họ bị nhồi sọ- Bị khống chế bởi 1 chủ thuyết cực kỳ bịp bợm, bẩn thỉu và tàn ác
Càng gần họ tôi càng thấy căm giận cộng sản. Trước đây tôi sinh ra trong gia đình bố là sĩ quan cao cấp trong quân đội. Được nuôi nấng trong lòng cái chế độ mà đến bố tôi còn bị lừa thì làm sao tôi không bị nhồi nhét những thứ lừa bịp ấy. Nếu tôi không bị họ chà đạp. Nếu tôi không có những lúc như thế này trong tay những kẻ luôn mồm hô hào "Nghiêm minh " "Thượng tôn luật pháp"...Nhưng chính họ là những kẻ ngồi xổm trên pháp luật và sẵn sàng phóng uế vào những cái mà họ suốt ngày tung hô
Càng gần họ và bị họ chà đạp lên nhân phẩm trong cái trại "Phục hồi nhân phẩm" tôi mới càng hình thành ý thức PHẢI ĐẤU TRANH...
Ý thức và rồi là ý chí...Tôi hay bất kỳ con người tự tôn - tự trọng nào đều phải có. Tôi bức xúc đến cùng cực, nhưng tôi đủ bình tĩnh , rạch ròi để phân biệt người tốt, kẻ xấu ...Và rồi, một người như tôi. Làm gì có ai "xúi giục" hay dẫn dắt để họ cứ lải nhải mãi cái luận điệu rằng "Sợ tôi bị mua chuộc, dụ dỗ" ...Chính tôi, chính sự tàn nhẫn vô luân , vô luật của họ đã thức tỉnh và thúc đẩy tôi phải hành động đấu tranh với họ
Đang giằng xé giữa  ngổn ngang suy nghĩ thì vị bác sĩ Lương Bằng Giang gọi tôi vào. Nhìn cái mặt vênh váo của nữ y tá tập sự mới về trại một thời gian tôi muốn nổi điên. Con bé này nhỏ hơn con tôi nhưng rất láo. Nó láo và mất dạy. Coi thường bệnh nhân tới độ chính bác sĩ Giang đã nhiều lần phải tỏ thái độ và nhắc nhở...Như đã có lần tôi kể về cái con người này. Nó xuống khu nữ đưa thuốc cho tôi mà nó bắt tôi chìa tay ra để nó thả rơi viên thuốc xuống chứ không đưa thẳng vào tay tôi. Chẳng hiểu nó học đâu cái "Vệ sinh" phản cảm và thể hiện cái con người "Nhiễm trùng về nhân cách " đến thế
Khi thấy cái mồm nó vẩu lên để hỏi kiểu sách mé tôi " Nào! Bệnh gì?"
Tôi không thèm ngó tới cái bộ mặt ấy mà tôi tập chung để quyết định "Hành xử" đáp trả những gì tôi đang uất hận trong lòng....Tôi quỳ xuống đất....(Cố tình che người để lấy lưỡi dao lam và những thứ giấu trong người ra ) Tôi nói với vị bác sĩ vẫn thường chăm sóc sức khỏe cho tôi:
Thầy Giang ơi! Ở cơ sở này tôi không hề gọi ai bằng thầy ngoài Thầy và thầy Hiệu...Hôm nay tôi muốn thầy nhận cho tôi 1 lạy này vì tôi đã "phụ" công cứu chữa của thầy. Nói đến đó tôi rút lưỡi dao cạo râu kẹp trong tay..Vừa đúng khi đó, do luống cuống ,  con dao bấm chỉ rất bén tuột khỏi chỗ giấu rơi ngay ra trước mặt...Mấy người tù nam có vẻ là những người có kinh nghiệm
Trong khi ông bác sĩ còn ngẩn người chưa hiểu tôi định làm gì thì một trong mấy người tù nam đang đứng quanh đó sải bước chân về phía tôi và dẫm chân ngay lên con dao vừa rơi ra...Nhưng chắc không ai có thể ngờ tôi đang nắm 2 nửa lưỡi dao lam trong tay nữa . Tôi luồn tay trong bụng và nghiến răng RẠCH......Có lẽ những giây phút đầu họ đều nghĩ tôi đã đâm vào bụng bằng con dao vừa rơi ra nên khi tôi để tay trong bụng sau lần áo không ai nghĩ đến chuyện giằng tay ra .Nhưng do  da bụng thì dai mà lưỡi dao lại mỏng nên tôi rút phắt tay ra, tôi đưa lưỡi dao ra cứa ngang cổ . Lúc này họ mới vội vàng xông vào nắm lấy tay tôi. Tôi vùng lên như bằng tất cả sự phẫn uất bao ngày dồn nén  - Tôi không hiểu nổi vì sao khi ấy tôi lại khỏe như thế...Phải tới 3-4 người lao vào giữ tôi mà không giữ nổi. Sẵn lưỡi dao nắm trong lòng bàn tay tôi cứ vung lên cào tứ tung. Ngay cả khi họ đã nắm 2 vai tôi mà tôi vẫn nắm chặt tay lại và gồng hết sức để cắt sang tay trái...
Giây phút ấy tôi bỗng thấy mặt vị bác sĩ tái đi...Có lẽ ông ấy không thể ngờ phản ứng của tôi lại dữ dội đến như thế. Và có lẽ nét mặt tôi khi đó cũng "Kinh khủng" nên hầu như quanh tôi không ai dám có một phản ứng hay lời nói gì nặng nề với tôi cả. Rồi tôi gào lên,  tố cáo tất cả những hành xử từ ngoài xã hội cho đến trong trại...Từ ngày vào tôi chưa có cơ hội nào để nói. Những mẩu chuyện về tôi  như chắp vá lại thôi. Thì đây! hôm nay sẵn dịp tôi cho tất cả biết rằng vì sao tôi bị bắt. Họ bắt cóc , trả thù tôi ra làm sao.....Tất cả khu trại nhốn nháo .Tiếng chân chạy rầm rập. Tôi nhìn ra thấy họ chạy loạn xạ như đàn chuột hun khói...Nhưng rõ ràng họ đang cuống cuồng , mất tinh thần chứ không phải là tôi...Phía trước mặt trạm xá là nguyên dãy nhà lao động nam...Tất cả cũng nhốn nháo bỏ hết cả làm và họ đỏ dồn ra cửa sổ nhìn sang khu trạm xá
Ngay lúc ấy trại báo động. Quản giáo lo lắng bắt đóng cửa toàn  bộ những dãy nhà nam vì họ sợ mọi người nhìn thấy tôi bị thương . Máu chảy dính khắp nơi mà tôi không cho bác sĩ băng bó...Trong khi đó tôi vẫn thét lên những tiếng nói tố cáo. Tôi nhìn sang dãy nhà nam thấy một số tù nam đã trèo lên cả nóc nhà. Họ làm cử chỉ chào tôi và chia sẻ trong sự "Khâm phục"
Lúc này tên Cường "nghênh"( kẻ nghênh ngang đấu lý cùn với các bác nhân sĩ khi vào thăm tôi) chạy  vào. Vẫn cái tác phong của một tên nhà quê vô lại .Hắn chỉ mặt tôi và nói :
Chị cứ việc gào lên đi. Ở đây 4 bức tường , cho chị tha hồ gào lên. Không ai biết đâu, cứ việc gào cho đến chết...."
Nghe đến đây , máu trong người tôi sôi lên. Dù  tôi đã bắt đầu lả ra vì mệt và mất máu. Nhưng tôi bật dậy vùng khỏi tay mấy người đang giữ tôi và lao người về hướng tên quản giáo chó chết  ấy. Tôi vung tay chỉ vào mặt hắn mà rằng:
"Tao nói cho cái mặt thằng chó chết kia biết. Mày ăn nổi thịt tao thì ăn đi. Mày giỏi thì ăn tươi nuốt sống tao đi...Tao sẵn sàng chết tại đây. Mày làm gì làm đi. Làm ngay đi..
Không biết lúc đó nhìn tôi giống ai. Tôi chỉ biết rằng cái "thằng con chó" đó từ đỏ mặt rần rần,  rồi đành bỏ đi trước sự nhục nhã và xấu hổ khi bao trại viên nhìn vào...Rồi cả tiếng đồng hồ sau , chẳng biết họ gọi đi những đâu, cho ai. Lúc đó ông cán bộ phân khu tên Trương Văn Huy mới vào để lập biên bản...Với tôi thì họ muốn lập hàng ngàn bản cũng được..Họ vẫn làm như thế lâu rồi mà..Còn chuyện đấu tranh thì của tôi. Tôi trả lời họ rằng : Nếu họ còn gây cho tôi những bức xúc,  bất chấp luật pháp để  hành hạ , trả thù tôi ,  thì sẽ còn nhiều chuyện xảy ra. Vì họ không thể yên lành , bình an hay thanh thản trên sự oán giận của người khác
Cũng phải thật lâu sau bác sĩ Lương Bằng Giang mới có thể đề nghị rửa và băng vết thương cho tôi. 1-2 người giữ tôi cũng bị trầy xước sơ sơ...
Con bé Bế Thị Gái < Kiều> người Cao Bằng thường "Kèm" tôi mỗi ngày và nghe các chị em gọi là Zích trong trại còn tuyên bố một câu " Xanh rờn" : "Hôm nay máu của chị hòa vào máu em rồi đấy". Kể ra nếu chúng để tôi nhiễm HIV trong traị Thanh Hà đó thì biết đâu một trong TÔI và HỌ < cái thể chế đê tiện này> sẽ có một cái KẾT sớm hơn 
Cho đến hết giờ làm việc thì tôi mới trở về đội ..Nằm nghỉ ngơi và nghĩ tiếp phương cách đấu tranh mới....Tôi nhủ lòng sẽ không thể dừng lại để cho họ lấn lướt chà đạp tôi nữa . Họ sẽ còn được tôi "Dạy dỗ" như lời tuyên bố rất bình thản của tôi ngay khi bước vào cơ sở này với thiếu tá giáo dục Lê Thị Hằng Nga và quản giáo Nguyễn Thị Ngọc hà :
"Tôi mới chính là người vào đây để dạy dỗ cho các anh các chị "
Vết thương ....






CÒN TIẾP:
Phá sản mưu đồ vận động xin khoan hồng và cuộc cưỡng bức ra khỏi trại



15-05-2013

QUÂN KHỞI NGHĨA PHƯỜNG VÀ BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU

Thêm chú thích
"Bài viết của Mai Dzũng: 
Chỉ thị 14- CT/TU của thành uỷ về công tác quản lý lòng đường vỉa hè, bán hàng rong thực tế Đã được quyết liệt thực hiện ở Hà nội như thế nào?

Hàng ngày từ sớm đến chiều, các phường huy động ô tô tải nhỏ cùng cán bộ chiến sỹ ra quân trên các tuyến phố thủ đô thuộc địa bàn quản lý, nhanh chóng, dũng mãnh bất ngờ đổ bộ xuống các ngõ phố. Cảnh náo loạn bắt đầu. Các bà các chị gánh hàng rong chạy tan tác. Gà, vịt, Rau, hoa quả, tôm cá bị các đồng chí trật tự đeo băng đỏ tịch thu. Phương tiện kinh doanh bị tháo dỡ. Tất cả được chất lên xe chở về đồn phường thống nhất quản lý.
Tại đây chiến lợi phẩm được phân loại. Những vật phẩm tươi sống như cam, bưởi, chuối được chia đều. Lính tráng có xuất. Những thứ thuộc về tư liệu sản xuất như bàn ghế, tủ quầy, bảng biển, bếp...được xếp gọn vào kho. Các chủ sở hữu tuỳ thời điểm thích hợp sẽ đến đồn để "xin lại" vật dụng của mình sau khi nộp một khoản tiền phạt "phù hợp".
Tình trạng như vậy diễn ra thường xuyên trên các tuyến phố. Xe công an đi rồi, việc buôn bán trên lòng đường vỉa hè lại tiếp diễn. Người ta nhắc nhở truyền tin cho nhau khi thấy xe công an: " Dọn đi, chạy nhanh lên, chúng nó lại đến đấy". Những hình ảnh như vậy trở nên quen thuộc bình thường thậm chí có người còn mỉa mai đó là "nét văn hoá thủ đô". Người bị mất hàng hoá gọi công an trật tự là "lũ cướp cạn". Biệt danh "Quân khởi nghĩa phường" được gán cho công an, dân phòng từ đây.

Thời xưa đầu đảng các cuộc khởi nghĩa nông dân thường đưa ra khẩu hiệu: "Cướp của nhà giàu chia cho dân nghèo". Họ nói sao làm vậy. Người nghèo được phần nên coi việc cướp bóc là chính nghĩa. Các đầu đảng được dân nghèo gọi là "anh hùng áo vải".
Các đoàn "Khởi nghĩa phường" ngày nay xem ra suy thoái hơn thời phong kiến. Họ cũng có khẩu hiệu "Vì thủ đô văn hiến và trật tự đô thị" nghe văn minh hơn khẩu hiệu "cướp" của các đầu đảng ngày xưa, hành động thì giống nhau, cũng là cướp nhưng là lấy của người nghèo chia cho kẻ ăn trên ngồi trốc.
Những việc như vậy xảy ra từ lâu, lãnh đạo thành phố có biết không? Không thể nói là không biết. Vậy tại sao cấp trên làm ngơ?
- Lãnh đạo thành phố biết nhưng không chấn chỉnh vì coi việc đó là quá bình thường. Đối với khách nước ngoài đến Việt nam, họ vô cùng ngạc nhiên và bất bình trước sự việc. Là người Việt nam, bị người nước ngoài hỏi về việc này ai cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn. Chỉ có quan chức nhà nước là dửng dưng. Liêm sỉ của họ không còn hoặc nói cho đúng hơn là lãnh đạo thành phố chẳng có liêm sỉ.
- Lãnh đạo thành phố biết nhưng không muốn, không dám chấn chỉnh thuộc cấp. Trên các phương tiện truyền thông đã từng sôi nổi luận bàn về việc "chạy chức". Mỗi một vị trí đều phải nộp một khoản hối lộ để được sắp đặt, cơ cấu vào cơ quan công quyền với các mức giá khác nhau. Đó là luật bất thành văn. Dĩ nhiên, người nhận hối lộ là quan chức cấp trên. Chính vì mắc miếng thịt này trong họng nên khi cấp dưới làm bậy, cấp trên không thể khạc ra mà mắng được.

Có những cán bộ công an chung thân làm cấp phó Khi được hỏi tại sao lưu ban lâu thế, đã trả lời "Giá cao quá, em không xếp đủ gạch".
Với tình hình này, dân buôn thúng bán bưng đừng mong có ngày hết cướp. Còn đám Lãnh đạo Đất nước thế này người Việt nam tiếp tục phải chịu muối mặt khi đối diện với ánh mắt khinh miệt của người nước ngoài.
Đám sâu mọt nhung nhúc như thế mà cứ lo dông dài về "biến đổi khí hậu" này nọ thật là mặt trơ hết biết.

Dongngan Doduc, Dong Nguyen, Quang ĐôngSao HồngHoàng An,Bách Xuân Bùi,Bui Thị Minh HangNguyên HưngPham Huu Uyen,Nguyen Cuong 

14-05-2013

DÃ NGOẠI 5-5 NHÌN TỪ NGƯỜI THAM GIA


NGUYỄN TƯỜNG THỤY 


Buổi dã ngoại thảo luận về nhân quyền ngày chủ nhật 5/5/2013 do nhóm các công dân tự do kêu gọi đã qua một tuần. Tôi là một trong vài người đầu tiên có mặt tại công viên Nghĩa Đô. Tôi đi với mục đích vừa tham gia, vừa đưa tin, viết bài. Tuy nhiên, gần như toàn bộ thời gian, tôi chỉ lặng lẽ quay phim, chụp ảnh và quan sát. Lúc kết thúc là hơn 11 giờ. 

Vậy mà suốt một tuần qua, tôi không hề có lấy một dòng viết. Chưa bao giờ, tôi lại có thể đi mà không viết như thế. 

Mệt mỏi ư? Chán chường ư? Có thể nhưng không hẳn. Phải rồi, nói buồn thì đúng hơn. Tôi buồn không phải vì người khác thông minh, sắc sảo hơn mình mà buồn vì cái sự tranh khôn, tranh ngoan dẫn đến mâu thuẫn, chia rẽ không đáng có. Tôi không nói đến những người nêu ý kiến trên tinh thần xây dựng cho dù có khác ý kiến của mình.

Tôi chưa bao giờ nói về điều này điều khác không hay trong nội bộ những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, cho toàn vẹn lãnh thổ của Tổ Quốc (sau đây gọi gọn lại là phong trào đấu tranh). Nhưng dù sao, mọi ý kiến cũng đưa hết lên các trang mạng rồi. Người bảo thành công, người nói thất bại. Ai cũng có vẻ có lý cả. 

Hiển nhiên là, những người đưa ra các tranh luận cũng chỉ là ý kiến cá nhân, chứ không phải là đưa ra một bản tổng kết. 

Thừa nhận rằng, phong trào đấu tranh hiện nay không có tổ chức chính thức. Nếu có sự liên kết nào đó thì cũng chỉ là sự tự nguyện. Nó là một liên minh lỏng lẻo, ai nói cứ việc nói, ai nghe cứ việc nghe. Ai khôn ai dại cứ việc. Nhưng cũng vì không có tổ chức chính thức mà số người bị bỏ tù không nhiều, có thể kể ra Bùi Thị Minh Hằng, anh em Lê Quốc Quân (tôi đang nói đến phong trào đấu tranh ở Hà Nội từ 2011 đến nay). Ngoài ra chỉ là bị đe dọa, sách nhiễu, bị mất việc, bị đuổi ra khỏi nhà trọ, bị đánh đập hay đánh trộm, bị đổ dầu nhớt vào nhà, bị bắt đi bắt lại như cóc bỏ đĩa... 

Trở lại sự việc hôm 5/5. Dù Nhóm các công dân tự do có hướng dẫn thảo luận một cách ôn hòa, có thể tụ tập từng nhóm dưới 5 người, nhưng dưới hình thức nào thì vẫn nhằm vào mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. 

Và như vậy, dưới con mắt của tôi, buổi dã ngoại ngày 5/5 đã làm được nhiều việc. Rất nhiều bản Tuyên ngôn Nhân quyền quốc tế được phát ra cho người dân. Nhiều người dân được nghe diễn thuyết về quyền con người và hiểu ra quyền con người hiện nay đang bị tước đoạt như thế nào. Công tác binh vận cũng được thực hiện rất nỗ lực và tôi chắc chắn có hiệu quả. 

Có người không bằng lòng về sự có mặt của dân oan, về việc họ tố bị oan sai hay không bằng lòng về chuyện diễu hành quanh hồ. 

Nhưng chúng ta đừng quên một điều: công viên là nơi không ai có quyền cấm bất cứ thành phần nào ra đó và cấm ai đó làm những gì không vi phạm pháp luật. 

Người tham gia dã ngoại đều muốn, công viên Nghĩa Đô hôm đó chỉ có mặt những người quan tâm đến quyền con người. Nhưng ai cấm được sự có mặt của cảnh sát và an ninh ra công viên? Ai cấm được các cháu thiếu nhi ra chơi đu quay? Có ai cấm các cặp trai gái đem nhau ra công viên tâm sự? Không ai có thể, trừ khi dùng bạo lực làm bừa. 

Như đã nói, vì không có tổ chức nên không ai có thể (và đủ uy tín) điều phối dân oan chỉ được có mặt ở nơi này, không được có mặt ở nơi kia. Không ai có thể chỉ đạo được người này không được diễu hành, người kia không được tuyên truyền. Ý muốn như thế là không tưởng. Ngay cả chính quyền, công an, họ chẳng muốn mọi người ra trao đổi về quyền con người nhưng không thể cản. Nếu muốn, họ chỉ còn biện pháp đàn áp như ở Nha Trang, Sài Gòn. 

Sự hướng dẫn trong lời kêu gọi tập trung vào từng nhóm để thảo luận cũng chỉ là gợi ý để đối phó với công an khi bị đàn áp. Bùi Hằng có lý khi nói rằng, nếu chỉ như thế thì ra công viên làm gì? Thà tụ tập vào từng nhà để trao đổi có phải hơn không? Tôi bật cười khi tưởng tượng ra nếu cứ bốn anh em tập trung vào một nhà ai đó, liệu chúng tôi có mang bản Tuyên ngôn Nhân quyền ra mà đọc, phân tích cho nhau nghe không khi mà ai cũng đã hiểu, hay chỉ là ngồi trà nước tán phét? 

Hãy tưởng tưỡng, ngày hôm đó làm đúng kịch bản, cứ 4 người tụ tập vào một bãi cỏ hay chỗ trống nào đó đọc lên bản Tuyên ngôn nhân quyền rồi thảo luận như kiểu ta thảo luận chính trị ở các đơn vị bộ đội, rất có thể người dân đi chơi ở công viên cho là bọn chập chập chập, man mát cũng nên. 

Còn nói những người tham gia hôm ấy đã biến buổi thảo luận thành cuộc biểu tình, vừa đi vừa hô hét, làm xấu hình ảnh của những người đấu tranh thì đã ăn phải đũa của công an và chính quyền. Nên nhớ, Đài Truyền hình Hà Nội, báo An ninh thủ đô, báo Hànộimới đã từng xuyên tạc nói xấu người biểu tình nhiều lắm rồi, kể cả định dàn dựng cảnh người biểu tình nhận tiền nhưng đài THHN vẫn còn nợ khán giả, để lại một sự nhục nhã ê chề. Xin đừng tiếp âm cho mấy cái loa rè ấy nữa.

Buổi dã ngoại ngày 5/5/2013 đó nhằm mục đích mở mang, nâng cao nhận thức về quyền con người. Và căn cứ vào mục đích đó thì buổi dã ngoại đã thành công.





12/5/2013 

13-05-2013

"DÃ NGOẠI MỘT MÌNH" VỚI NHỮNG NGƯỜI DÂN



Cách đây 2 tuần, khi đọc lời kêu gọi trên mạng của một "nhóm bạn trẻ" nào đó về buổi "Dã Ngoại Nhân Quyền"  tại khu vực Hà Nội, cũng như tâm trạng của mùa hè 2011, tôi "háo hức" tham gia.
Lần này thì khác những lần xuống đường trước đây, vì tôi đã quen với rất nhiều người có mặt trong những sinh hoạt thế này từ sau những lần đi biểu tình chống Trung Quốc và sau những tháng ngày bị tù đày giam cầm oan sai. Lại càng biết nhiều hơn khi tôi tìm về những bà con dân oan khắp nơi để chứng kiến, học hỏi những kinh nghiệm đấu tranh và chia sẻ cùng nhau những nỗi đau, oan uổng trong đời.
Qủa thật tôi thấy thích thú với cái việc mà bạn nào đó đã sáng kiến ra dưới hình thức DÃ NGOẠI . Tuy rằng những phương cách mà cả tôi cùng nhiều người thực hiện hôm đó 5-5-2013 chẳng có gì "mới lạ" chưa muốn nói rằng với tôi nó đã trở thành RẤT QUEN
Này nhé! Ở tù về tôi đã chủ động tham gia cuộc họp khu phố rồi phát đơn TỪ CHỐI KHÔNG NỘP NHỮNG KHOẢN QUỸ MA ngay trong cuộc họp..

http://danoanbuihang.blogspot.hu/2012/05/bui-hang-phat-bieu-tai-khu-pho.html
Rồi đến những ngày "Khai trương cổng thông tin " tại 106 Lê Hồng Phong
Rồi thậm chí ra chợ phát đơn tôi kiện và tố cáo cho bà con không biết internet...Những hình ảnh về Văn Giang- Vụ Bản - Dương nội đều được tôi in ra để truyền đến tay bà con dân nghèo tại Vũng Tàu - Bà rịa...Tập san Tổ Quốc và cả cuốn sách TỔ QUỐC ĂN NĂN của Nguyễn Gia Kiểng được trao cho cả người trong ngành công an đọc...Hi...Hi...hi...
Nhưng có lẽ tôi làm tất cả những việc đó với chỉ một tiêu chí :TỐT CHO XÃ HỘI- TỐT CHO CUỘC ĐỜI nên tôi không biết nghĩ đến "Kêu Gọi" 
Và rồi chính lời kêu gọi tham gia dã ngoại nhân quyền của nhóm các bạn trẻ như gợi mở cho tôi...Tôi vẫn sẽ làm những gì tôi cho là thiết thực nhất và quan trọng là ĐÚNG PHÁP LUẬT
Nếu ai đó (cho dù là CAM hay kẻ tỵ hiềm) muốn nói rằng tôi "phá hỏng" hay làm không đúng tiêu chí thì coi chừng các bạn bị chính những việc làm rất "thuần nông dân " của tôi làm sáng tỏ vấn đề đấy nhé!
He..he..he...Tôi từng bị cả một hệ thống truyền thông tà quyền đánh phá- Lôi cả gia đình vào để chà đạp lên nỗi đau. Nhưng các bạn thấy không? Tôi không những không gục ngã mà đứng thẳng hơn - vững vàng và đầy kinh nghiệm hơn. 
Nói gì thì nói . Trăm nghe không bằng một thấy. Trăm thấy không bằng một hành động . Cũng như tôi trưởng thành bao năm qua trong kinh doanh và tôi luôn theo phương châm rằng : " Trọng người góp của- góp công- Mấy ai trọng kẻ ăn không ngồi rồi".

Chúng ta không thể chỉ hô hào và lý thuyết. Điều đó cộng sản sử dụng mấy chục năm qua rồi. Nhân dân giờ ngộ ra đấy là: XẠO LÁO- BỊP BỢM
Vì vậy những người muốn thay đổi đất nước này , những người muốn gột rửa tàn dư của tà quyền- độc tài lạc hậu không thể làm theo cách đó của cộng sản. Nó sẽ không hợp lòng dân .
Cảm ơn ý tưởng sáng tạo của Phạm Thanh Nghiên và lời kêu gọi dã ngoại nhân quyền của các bạn trẻ, để hôm nay tôi lại nảy ra thêm nhiều những việc làm dù nhỏ nhoi nhưng có ích cho người dân và cho công cuộc đổi thay chung của đất nước. Nhờ đó, tôi phát hiện ra rất nhiều những con người CÓ TÂM có lòng với đất nước non sông.
Có một câu chuyện xảy ra mà không thể không kể cho mọi người nghe
Vốn là trong ngày tôi đi in và phát bản tuyên ngôn nhân quyền Quốc Tế trước buổi  Dã ngoại ( 4-5-2013) Tôi chụp ngay đưa lên facebook. Hôm sau tôi đi khỏi quê rồi thì công an khu vực đến nhà nhắn với cậu mợ và các em tôi rằng :
-" Bảo chị Hằng đừng có đi rải truyền đơn khắp nơi như thế"
-Em con Mợ tôi trả lời: Chị Hằng làm gì là việc của chị ấy. Tại sao lại gọi và nói với tôi? Đi tìm chị ấy mà nói đi.
 Nghe tin . Tôi liền gọi điện cho cô ta để hỏi cô ta nói TRUYỀN ĐƠN nào . Và định bụng cho cô ta một bài học. Tôi gọi rất nhiều lần đến số máy :0977374268 của cô Ninh công an khu vực phường Quang Trung- Thị Xã Sơn Tây . Nhưng cô ta không bắc máy
Mãi tới hôm nay có thời gian về quê nghỉ ngơi. Tôi ghé thăm 1 bà cô là dân kinh doanh. Cô ấy người Hải Phòng. Tính tình cũng bộc trực và rất thương tôi. Thấy tôi đến cô vồn vã nhưng vẻ mặt rất nghiêm trọng
Cô kể cho tôi nghe rằng có tên an ninh Sơn Tây gọi cho cô và hỏi thăm xem hồi này cô có gặp cô không? Sau đó nó thông báo rằng : "Con Hằng nó nghe ai xúi giục đi rải truyền đơn Phản động..."
Trời đất...Cô muốn "Khuyên tôi" đừng để bị ai "Dẫn dắt"
Tôi cứ ngoan ngoãn để cho cô nói,  sau đó tôi rút trong túi ra cuốn cẩm nang THỰC THI QUYỀN LÀM NGƯỜI đưa cô đọc. Lấy mục kỉnh đeo vào. Cô tôi làm mặt rất nghiêm trọng...Đọc xong cô ấy phá lên cười và đề nghị :
-Mày còn mấy cuốn đưa cho cô nốt đi...Hay thế này thì phải in ra cho mọi người đọc chứ"
Rồi "Ban phát" cho tôi ly nước xong cô bỏ mặc tôi và ngồi cắm cúi đọc. Đến khi ngửng lên cô bảo 
Mày ký cho cô một chữ vào đây tặng cho cô chú đi. Thế này thì cần gì in kinh phật ( Cô sùng lễ bái) 
Ôi chao ơi! Tôi sướng như điên hết cả người ....Tôi chưa biết mỗi người sẽ đọc và thuộc bản tuyên ngôn Nhân Quyền ra sao? Tôi cũng không biết họ sẽ học cách thực thi quyền con người như thế nào. Nhưng tôi sướng như điên bởi vì cứ mỗi một khi công an - an ninh giở trò bôi nhọ- vu khống nói xấu tôi thì bộ mặt và lòng tin của họ lại bị "Tổn thất nặng nề" như kiểu tự vả vào mặt ...Họ tự bóc trần bộ mặt bỉ ổi điêu trác của họ mà tôi không tốn một lời thanh minh - thanh nga
Qủa là các cụ mình nói không sai : TRỜI BẤT DUNG GIAN và "Ngậm máu phun người dơ miệng mình"

Xin gửi đến các quý độc giả chùm hình ảnh vui về những ý tưởng truyền bá nhân quyền và nhận thức quyền công dân .
Kính cảm ơn tất cả quý ân nhân đã ủng hộ cho ý tưởng bằng tất cả tâm - sức - vật chất của mình để tôi có những cuốn CẨM NANG THỰC THI QUYỀN CON NGƯỜI chuyển đến tay những người đồng bào của mình...Rất mong mỗi chúng ta hãy chung tay vì một VIÊT NAM TỰ DO- DÂN CHỦ






NHỮNG CUỐN SÁCH VÀ TÀI LIỆU TRÊN CÓ PHẢI LÀ "PHẢN ĐỘNG " KHÔNG? HAY CHÍNH NHỮNG KẺ KHÔNG CHẤP NHẬ ĐỌC MỚI LÀ PHẢN ĐỘNG





ĐỌC XONG XIN TẤT VÀ BẮT TÔI KÝ TẶNG...HE..HE...HE..VINH DỰ QUÁ...




















12-05-2013

CỰC LỰC LÊN ÁN NHỮNG HÀNH ĐỘNG KHỦNG BỐ CỦA AN NINH - CÔNG AN HÀ NỘI VỚI ĐỘI BÓNG NO-U FC

Chúng ta đang sống ở đâu? Sau khi xem những clip và hình ảnh những công an mặc quân phục vào "giải cứu" mấy túi vũ khí của côn đồ trong vụ cưỡng chế nông dân Dương nội
Rồi tới vụ những kẻ lạ mặt tấn công tôi: Bùi Thị Minh Hằng và Chí Đức trong ngày tôi ra tòa án Hà Nội hôm 8-4-2013 vừa qua...Cho đến khi chúng bị vây đánh và chụp rõ khuôn mặt cùng biển số xe:29-C1 220 -40 thì mới lòi ra bộ mặt thật . Đó là CÔNG AN ....Ôi chao ơi. Cái đất nước này loạn thật rồi. Không còn nhi ngờ gì nữa. Họ ngăn trở biểu tình để mặc cho đất nước rơi vào tay giặc. Họ bỏ tù những con người đá hô những khẩu hiệu yêu nước. Họ ra tay đàn áp không thương tiếc những công dân chỉ đi phát Tuyên Ngôn Nhân Quyền và nói về QUYỀN CON NGƯỜI
Và hôm nay...Để "bổ xung" thêm vào những trang ô nhục về vi phạm Quyền Con người họ lại thêm một lần nữa làm những trò theo dõi- gây sự và khủng bố cả những trận đấu bóng đá giao hữu vì tinh thần thể thao với nhau....Chúng ta không thể còn nhịn nhục được hơn nữa. Toàn thể công dân yêu chuộng Tự Do công lý và cần bảo vệ Quyền con người. Chúng ta phải ĐỨNG LÊN 
Chúng ta phải tự vệ . Đó là Quyền của mỗi con người
Mời quý vị xem hình ảnh về những tên ma cô - ma cạo trong công an Hà Nội ngày nay 12-5-2013 đã ra sân bóng để khủng bố anh chị em NO-U .
Hãy nhớ kỹ bộ mặt và tội ác của chúng...
Mọi người ra sân luyện tập , đá bóng hàng tuần vào mỗi chủ nhật

Đội hình tập luyện thi đấu rất lành mạnh 

Bắt đầu có những "kẻ lạ" kéo quân đầu trâu mặt ngựa vào sân đe dọa



Tưởng ai xa lạ- những khuôn mặt này thì điểm danh công an Hà Nội ra ngay
Những kẻ này đến sân đá bóng với nhiệm vụ gì?

Kẻ này đóng vai trò gì với những công dân yêu nước mà nó theo ra cả chỗ đá banh để chỉ huy ngăn cản ?

Căng thẳng vì những việc làm vi phạm pháp luật và gây tội ác với ND ư?

khủng bố công dân ở khắp nơi. Gio họ chơi thể thao cũng kéo ra PHÁ BĨNH

cưỡng chế đất Dương Nội cho côn đồ mang hàng bao nhiêu bao tải mã tấu- dao bầu- Gio đến ra sân đá bóng cũng vác mã tấu...Chính quyền này muốn BẠO LỰC HÓA rồi chăng?


Cực lực lên án - phản đối trước những hành động vi phạm luật pháp của những kẻ khoác áo chính quyền 




Chúng ta không thể lùi bước trước cái ác và cái xấu- Hoan hô tinh thần anh chị em NO-U FC 


 






Hăng say thi đấu giao hữu

Vô cùng ủng hộ tinh thần cương quyết của NO-U FC
Đây không phải lần đầu tiên hay duy nhất công an mặc thường phục làm những trò côn đồ như thế này
Kính mời bà con coi lại hình ảnh trong ngày 8-5-2013 vừa qua khi họ khủng bố tấn công tôi. Và nhục nhã hơn là khi bị bà con vây bắt - đánh vì tưởng CƯỚP thì họ đã LÒI THẺ NGÀNH CÔNG AN ra
Ngày nay cả thế giới đang kỷ niệm NGÀY LỄ MẸ
Đây phải chăng là những việc làm và hành động để họ "Đáp đền" ơn nghĩa sinh thành cho những người Mẹ từng mang nặng đẻ đau ra họ . Tôi tin rằng những người Mẹ của họ không bao giờ dạy con họ như thế ĐAU LÒNG quá

http://danoanbuihang.blogspot.mx/2013/04/bao-ong-o-ve-van-nan-con-o-sos.html
http://danoanbuihang.blogspot.mx/2013/04/oan-truong-ai-co-ra-toa-moi-hay.html

09-05-2013

VIẾT CHO CON NGÀY SINH NHẬT

               

Hơn 20  năm qua một mình với  3 đứa con. Hầu như chưa bao giờ mẹ bỏ quên bất cứ sinh nhật của một đứa nào. Còn nhớ những sinh nhật khi các con còn nhỏ, đến ngày đó dù bận rộn cỡ nào Mẹ cũng tự tay vào bếp làm nhiều món rồi chuẩn bị Buffe cho các con mời bạn bè khách khứa
Chỉ đến khi các con lớn lên,  những ngày sinh nhật ấy không còn đều đặn diễn ra trong căn nhà mình nữa. Mỗi đứa đi học, đi làm  rồi theo thời gian cứ rời xa mái gia đình
Nhiều khi đến ngày đó Mẹ bỗng thấy trống trải vì lại nhớ và thèm cái cảm giác vào bếp nấu ăn hay bầy vẽ tiệc tùng. Thật ra khi Mẹ còn làm ăn, buôn bán mẹ rất sợ những buổi tiếp khách hay lễ tân. Nhưng cứ đến ngày Tết hay ngày sinh nhật mấy mẹ con thì Mẹ lại muốn được tự tay mình làm và thấy Hạnh Phúc trong cái tất bật vất vả ấy. Đối với Mẹ đó là những khoảnh khắc "quan trọng" dù đôi khi lớn lên Mẹ thấy các con không thích Mẹ làm thế. Có đứa chỉ thích ra ngoài chơi với bạn bè. Có đứa thì thích ăn uống bên ngoài. Còn Mẹ , mẹ vẫn chỉ một khát khao đó là buổi tiệc sum họp trong nhà và phải do chính tay Mẹ làm
Năm nay sinh nhật Trung. Cả nhà mình đều vừa trải qua những biến cố lớn. Ngày này năm trước cả 2 Mẹ con đều ở trong tù. Mẹ thì nhớ đến ngày sinh nhật con mà ứa nước mắt vì không thể làm gì cho con. Còn con. Có lẽ con đang trải qua những băn khoăn suy đoán mà không sao hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra với Mẹ mình như con từng kể với Mẹ. Sống với Mẹ từ nhỏ đến lớn. Con làm sao có thể tin rằng một người như Mẹ mình lại có thể ĐI TÙ . Nếu làm sai để phải đi tù thì chắc chắn mẹ phải đi tù từ  hơn 20 năm về trước. Khi đó mẹ chỉ 28 tuổi đầu mà trên tay một mình ôm 3 đứa con thơ. Chị con khi đó mới 5 tuổi- con hơn 2 năm và em Nhân thì mới ra đời. Cả gia tài bao năm bôn ba nơi xứ người mang về là bao nhiêu thùng hàng thì nội ngoại xâu xé hết. Bố con đã dàn xếp để người Bác ruột con sống tại Vũng Tàu lấy hết tất cả những gì còn lại mang từ Liên Xô về mà không ai trong cả cái dòng họ nội ấy nghĩ đến anh em con là giọt máu của nhà họ. Bố đưa Mẹ ra tòa vào ngày 26-4-1993 và cũng ngày đó Mẹ đã sinh em Nhân con . Nó cách con đúng 2 năm 2 tháng tròn.
Qúa khứ quá đau thương ấy đất Vũng Tàu này ai không biết. Ông thẩm phán nhiều vợ ngồi xử Mẹ tội "Vi Pham chế độ 1 vợ một chồng" đang còn sống kia. Cả bao bà con đường Nguyễn An Ninh nơi mẹ sinh sống khi bắt đầu bước chân vào Vũng Tàu cũng vẫn còn nhắc chuyện mỗi khi họ gặp lại Mẹ
Trong căn nhà 3/6 Nguyễn an Ninh- Phường 7 Vũng Tàu Mẹ đã nuôi dưỡng bà nội các con tại đó. Mẹ đã nuôi chị Hà con riêng bố con tại đó,  bởi khi Mẹ lấy bố , nghe bố kể hoàn cảnh "thương cảm " lắm
Bà nội và cả dòng họ nội nhà con cũng đều một câu chuyện "thống nhất" rằng : đời bố con từng khổ vì vợ con không ra gì. Và Mẹ khi đó như một " người hùng" xuất hiện. Mẹ còn quá trẻ và ngây thơ để không thể phân biệt được đâu là đau thương . Đâu là giả trá lọc lừa. Và vì thế 28 tuổi đầu mẹ bị bố con cùng cả gia đình bên nội các con đưa mẹ ra tòa với một kịch bản "hoàn hảo" khi vợ của bố con xuất hiện như trên trời rơi xuống sau khi Bác con nhà ở Lê Lai đã "lãnh hộ" hết gần chục thùng hàng từ Liên Xô cũ gửi về
Và đời mẹ mang "bản án " về "Tội" vi phạm chế độ một vợ một chồng" như thế đấy.
 Cả khu phố Nguyễn An Ninh mấy chục con người làm đơn cho Mẹ để tố cáo màn kịch lừa đảo. Những điều này tòa án biết. Luật sư biết và mảnh đất Vũng Tàu này biết hết. Chính vì thế Mẹ ôm chặt các con mà ở lại nơi đây...Nơi đây quá nhiều người biết đến tường tận quá khứ đau thương của Mẹ. Qúa nhiều người cảm thông chia xẻ và rồi chứng kiến những chặng đường thăng trầm đi lên của Mẹ và gia đình mình....Mẹ có quyền ngẩng cao đầu từ quá khứ đau thương . buồn bã ấy Mẹ đã đứng dậy và đi lên  như thế nào?
Âý vậy mà một ngày cái nhà nước này bắt cóc Mẹ đưa vào tù. Rồi họ lùng xục từ Bắc vô Nam để dựng nên những câu chuyện kinh tởm vu khống, bôi nhọ  Mẹ
Câu chuyện vì sao họ bắt Mẹ? Họ đã làm những trò gì với Mẹ và cả gia đình ta trong đó các con là những đứa trẻ vô tội và vô tư mà họ cũng không từ? Những điều này chắc con cũng đã hiểu . Mẹ tin như thế, dù trước đây các con thật thờ ơ với thời cuộc, với hiện tình cuộc sống quanh mình
Nếu con không hiểu những âm mưu đê hèn của họ thì chắc con đã không biết cách để trả lời thẳng vào mặt cái tên an ninh giả làm nhà báo , vào tận trong trại giam để kích động gây chia rẽ Mẹ con và muốn cho con "lên tiếng tố cáo mẹ đẻ mình" theo ý đồ của chúng
Bản thân con nhận bản án 15 tháng tù hóa ra cũng nằm trong âm mưu đê tiện của họ . Mà chỉ đến sau này Mẹ mới càng hiểu ra rằng cái chính quyền này độc ác còn hơn loài thú
Ngày Mẹ về Vũng Tàu và  lên trên công an thành phố với lá đơn tố cáo kẻ nào đã đập phá nát hết 2 căn nhà chúng ta. Đồ đạc trong nhà thì mất sạch sẽ. Mẹ yêu cầu công an điều tra làm rõ. Khi đó anh em con không đứa nào ở nhà.. Thế  rồi cuối cùng chúng nó điều tra kiểu gì mà không tìm ra thằng đập phá . Không có cả thằng mua đồ ăn cắp nhưng chúng nó có thể xử con 15 tháng tù< Mẹ đang còn toàn bộ ghi âm phiên tòa đây. Mẹ sẽ không bao giờ bỏ qua hay tha thứ cho đám súc vật vô nhân tính này>
Trong lúc tạm giữ con để điều tra thì chúng tiến hành bắt cóc Mẹ trong ngày Mẹ đi khám bệnh trên Sài Gòn. Đưa mẹ ra Thanh Hà một thằng công an Hoàn Kiếm nó thổ ra một câu " Mày là con mặt L. Thế là cả mày và con mày đều bị ở tù rồi đấy"
Thật bỉ ổi và khốn nạn. Khi đó Mẹ chưa hiểu hết . Nhưng bây giờ thì Mẹ đã hiểu rằng tất cả những gì chúng nó làm là đều nhằm "tiêu diệt" Mẹ con chúng ta chỉ bởi lý do. Mẹ là nhân tố dám vạch trần bộ mặt thật sai trái của những kẻ trong chính quyền . Và Mẹ chính là mối " nguy hại" cho những kẻ phạm tội và làm sai pháp luật < Bằng chứng là Mẹ đã đang khui ra việc chúng câu kết , giả mạo hồ sơ chữ ký để bán nhà thừa kế và cướp thừa kế của mẹ xây dựng tại 15 Đốc Ngữ - Thị Xã Sơn Tây >
Có lẽ Mẹ của các con trở thành một người đấu tranh không "khoan nhượng" với bọn Mafia đỏ trong cái xã hội này cũng bởi vì Mẹ đã chịu bao sự bỉ ổi lọc lừa,  từ chính những người thân mà mình tin yêu nhất
Những gì Mẹ từng nếm trải và đi qua là suốt hơn 20 năm dòng , một mình Mẹ bươn trải đủ đường để nuôi được 3 chị em con cho đến khi các con đủ lớn mà vượt xa vòng tay của Mẹ
Âý thế mà cái bọn thú đội lốt người của báo HNM- ANTĐ...QĐND chúng lại dám mở mồm nói những thứ bịa đặt , giáo điều: "Hùm dữ không ăn thịt con"
Nó có hỏi rằng:  trong cuộc đời này ai đã sinh ra và nuôi nấng các con đến lớn không? Đảng và nhà nước VN này nuôi các con ư? Những kẻ ngậm máu phun người đó chúng nuôi các con ư?
Có lẽ Mẹ chỉ không thể nuôi các con và "dạy dỗ" để các con ra đường đi Giết người, cướp của. Có lẽ Mẹ chỉ không dạy các con phung phí trên mồ hôi nước mắt và sự thống khổ của bao nhiêu con người..Thế nên đến giờ các con mới không phải dặt dẹo hay bỏ thây trong những cơ sở cai nghiện như con một số Uỷ viên trung ương đảng mà Mẹ biết rất rõ
Thế mà bọn báo chí vô loài của cả một thể chế khốn nạn lại đi soi mói cuộc sống của một gia đình Mẹ góa , con côi trong bao nhiêu năm qua như gia đình chúng ta. Trong khi cái xã hội của chúng nó nhầy nhụa với những thành tích vô liêm xỉ của những thằng quan chức tham ô , tham nhũng , đầu trộm đuôi cướp. Trai gái - đĩ điếm không còn thiếu trò gì 
Thế mà cả một hệ thống truyền thông quốc gia bỉ ổi lại chịu tốn kém chi phí cho hàng loạt báo chí - truyền hình để tập chung đánh dưới lưng quần Mẹ , là người đang bị chúng bắt cóc , giam giữ , đày đọa một nơi. Và con , chúng giam giữ một nơi theo  chúng đã tính toán, thi hành âm mưu đê tiện , bỉ ổi  trong việc này và  nghĩ rằng chúng có thể Giết chết Mẹ , còn không thì cũng làm cho tan nát một gia đình . Làm cho các con với đầu óc trẻ người non dạ có thể nghe chúng mà "Căm thù " Mẹ mình với những luận điệu như chúng đã tuyên truyền .Nhưng dù gì thì mẹ cũng thấy chúng ta nên cười ngạo trên những hành xử bỉ ổi đê tiện của họ
Bởi nếu họ không bêu xấu mẹ bằng những trò cặn bã đến độ người đọc phải "giật mình" , nỏi da gà cho cách tuyên truyền bẩn thỉu nhơ nhớp của chính quyền . Với những lời lẽ mà người đọc cho là "Nhẫn tâm" trước kiểu trả thù cá nhân một cách hạ tiện nhất , thì có lẽ chẳng nhiều người biết đến Mẹ và  còn biết nhiều hơn về những vất vả khổ đau một đời của Mẹ như bây giờ
Chúng ta cũng nên "Cảm ơn " họ vì nếu họ không tỏ rõ những hành xử vô nhân tính như thế thì chúng ta vẫn bị lừa gạt về lòng tin và cứ tiếp tục cống hiến để rồi "ngu muội " cung phụng cho một lũ "Đục nước béo cò" Bán nước hại dân như cái cách họ " ru ngủ" thớ lợ rằng " Mẹ là công dân loại 1 của địa phương : ..vv và ...vv
Chúng ta cũng cần "cảm ơn" họ bởi từ sự tàn độc,  bất nhân của họ mà các con đã trưởng thành hơn và nhận biết nhiều điều trước đây mẹ dạy thế nào cũng không hiểu...
Và trên tất cả Mẹ thấy chúng ta  nên cười ngạo trước những "tuyên bố" của lũ người vô nhân- Của những kẻ " mặt người dạ thú" rằng : Chúng sẽ TIÊU DIỆT mẹ. Chúng sẽ CƯỚP đi tất cả những gì mẹ có kể cả các con và sẽ làm cho mẹ ĐIÊN KHÙNG ......
Có thể có một điều chúng "đúng" . Chúng đã làm cho mẹ NỔI ĐIÊN lên trước cái thể chế khốn nạn không hề biết dạy dỗ con người ta những điều tử tế
Chúng đã khiến cho Mẹ ĐIÊN lên khi nhận ra tất cả những sai trái bỉ ổi trong xã hội này và thấy rằng phải đứng lên chiến đấu tiêu diệt những thứ cặn bã đó mới có thể đem lại tương lai tươi sáng cho các con, các cháu của mình chứ không phải là bằng mọi giá để cào cấu- giằng vật hay cướp bóc mà có cho được của cải vật chất . Không phải bằng cách cúi đầu ô nhục mà nhận lấy những ban phát từ những kẻ ăn cướp của mình rồi lại ban ơn bố thí cho mình
Mẹ cũng phải thầm "Cảm ơn " những hành xử táng tận của họ mới mang lại cho mẹ những đền bù vô giá bằng những tình cảm mà mẹ vẫn khát khao bao năm không có được . Đó là Bà Ngoại nuôi cùng các Bác- Các chú , các Dì mà con mới chỉ nghe tiếng nói chứ chưa được một lần gặp mặt . Nhưng ai cũng thương Mẹ còn hơn cả từng đẻ Mẹ ra
Mẹ cũng cần "cảm ơn" sự nhẫn tâm- tàn bạo đến bất chấp tất cả của chính nhà cầm quyền này mới làm cho nhiều người gắn bó và thương Mẹ hơn sau bao nhiêu năm . Đó chính là những người bạn từ thuở hàn vi cùng với Mẹ và càng ngày càng nhiều người muốn chia xẻ bù đắp cho Mẹ để Mẹ thấy không những Mẹ không cô đơn trong cuộc đấu tranh này mà ngược lại Mẹ thấy mình mạnh mẽ hơn rất nhiều vì được đùm bọc và động viên , giúp đỡ
Mẹ tin con trai Mẹ sẽ nhận ra điều này và con sẽ có cái nhìn đầy kinh nghiệm sau những biến  cố đến trong gia đình mình để rồi con có một lập trường "Đối nhân , xử thế " trong cuộc sống 
Mẹ không kỳ vọng hay "đòi hỏi " gì nhiều ở cái tuổi con còn ham chúng ham bạn. Nhưng chắc chắn Mẹ muốn con phải có một cái nhìn thực tế và thẳng thật vào cái xã hội con đang sống và con đã tận mắt chứng kiến những dối trá . lọc lừa 
Con đã biết nhận ra âm mưu thủ đoạn của những kẻ mang danh pháp luật, chính quyền vào trại giam nhằm chia rẽ gia đình và muốn con vu khống , lên án Mẹ ...Con đã biết "ghê tởm" khi chúng cố tình gán cho Mẹ cái tội danh PHẢN ĐỘNG thì mẹ tin rằng con sẽ không còn thờ ơ với hiện tình này như trước đây nữa
Mỗi con người đều có một lý tưởng cho mình. Mẹ mong con hãy chọn cho mình con đường để sống mà ngẩng cao đầu trong cái xã hội nhầy nhụa này con nhé!
Những gì Mẹ chưa đủ để trang bị hành trang cho con thì Mẹ tin rằng cuộc đời sẽ đem đến...Con hãy dũng cảm đón nhận lấy tất cả ...Giong  như Mẹ ngày xưa 
Mẹ luôn dõi theo các con mỗi chặng đường..Dù mẹ có ở đâu trên thế gian này !

Viết trong ngày sinh nhật Trung 26-2-2013


VIẾT CHO CON TRAI VỀ NGÀY NÀY MỘT NĂM TRƯỚC

          
Đăm chiêu và "Trưởng thành " hơn sau những biến cố đến với gia đình 


Thăm con lần đầu sau 6 tháng <9-5-2012---9-5-2013>

Hôm nay đúng tròn một năm ngày Mẹ và con gặp nhau trong chốn lao tù...Mẹ gặp con sau gần 6 tháng mẹ cũng bị bắt cóc và giam cầm trong nhà tù của bè lũ tà quyền tàn ác
Mẹ trở về nhà là ngày 29-4-2012...Mẹ cứ mong cho đến ngày thăm nuôi để vào gặp con xem con đã nghĩ gì về sự vắng mặt của Mẹ trong suốt những tháng qua
Ngày 9-5-2012 là ngày đi thăm nuôi con. Mẹ chẳng ngủ được, cứ ra ra , vào vào chuẩn bị. Hết mua thứ này lại nấu thêm thứ kia
Kinh nghiệm ở tù 5 tháng , mẹ nghĩ rằng đã biết thứ gì mang cho con và thứ gì không. Âý vậy mà cho đến khi mang được vào vẫn bị trả lại nào là dầu tắm dầu gội- Xá bông...Chẳng phải do "Quy định " gì của pháp luật mà chỉ đơn thuần là căng tin nó bán rồi nên nó không cho đem vào để buộc mình phải mua trong đó...
Mẹ thức dậy từ 3 giờ sáng. Lại nấu nướng thêm món này món kia....Sắp hết cái này cái khác...
Sáng ra cô chú T xuống nhà đưa mẹ đi thăm con. Cứ nghĩ đến những gì nhà cầm quyền vô nhân đã làm như chúng đưa Mẹ lên truyền hình đánh phá là tim Mẹ như lên cơn nhồi máu.   Mẹ cũng loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh con mặc chiếc áo sọc tù,  thấp thoáng trên những hình ảnh chúng đưa lên mà lòng Mẹ nhói đau. Một nỗi đau đớn uất nghẹn trước những âm mưu hèn hạ bẩn thỉu và ghê tởm của loài ác thú khi chúng dồn Mẹ và các con vào cảnh tận cùng như thế này
Lúc đến trại mẹ gặp ngay viên phụ trách trại. Tưởng ai xa lạ hóa ra đều là những kẻ một thời sun xoe trước Mẹ...Ông ta ngồi nói chuyện và tỏ vẻ trách Mẹ vì ông ta cũng chỉ "Đọc báo nghe đài" 
Cho đến khi Mẹ nói hết mọi chuyện vì sao đưa con lên công an Vũng Tàu và việc sau đó Mẹ bị bắt ra làm sao...thì ông ta như ngộ ra . Nhưng có lẽ cái sự vui vẻ bắt đầu hiển hiện khi thấy cô T ấn vào tay ông ấy cái phong bì....
Rồi Mẹ vào đăng ký để gặp con. Cái giây phút chờ con ra ấy nó muốn làm cho Mẹ nghẹt thở...Mẹ  đi vắng tần đó tháng,  con chẳng lần nào được tiếp tế đầy đủ. Thằng em thì lớp lo việc Mẹ ngoài Bắc, lớp ham chơi, nên việc anh trong tù cũng chẳng phải mối quan tâm gì đối với nó
Và rồi Mẹ cũng đã gặp con sau 6 tháng không thấy mặt con chỉ bởi vì cái quyết định vi hiến 5225 của UBND thành phố Hà Nội do những tên bán nước hại dân cố tình trả thù Mẹ. Cưỡng bức Mẹ một cách trái pháp luật , tước đoạt đi cái quyền con người và sự tự do nhằm trả thù Mẹ .Và rồi ngay cả bản án dành cho con chúng cũng bất chấp pháp luật để trả thù cả gia đình chúng ta. Và chúng nghĩ chúng sẽ tiêu diệt được một con người gây nguy hại cho những quyền lợi và tội ác của chúng nó - Những kẻ bán nước hại dân-
Nhìn thấy con bước ra Mẹ xúc động lắm...Người Mẹ bỗng như muốn khụy xuống. Con thì chạy lăng xăng để tìm xem sẽ được đứng đâu nói chuyện với Mẹ qua chiếc điện thoại và vách ngăn bằng kính .
Những âu lo phán đoán của Mẹ đã không nhầm về việc nhà cầm quyền đốn mạt đã dùng vụ bắt giam trả thù này để chia rẽ tình cảm Mẹ với các con. Mẹ đã linh cảm đúng về những trò vô nhân tính đến bỉ ổi của lũ an ninh. Tuy nhiên chúng đã thất bại một cách nhục nhã.  Như sau này con về kể lại rằng :chúng đã giả làm nhà báo vào trong trại để mua chuộc , khống chế- dụ dỗ , kích động  cho con bức xúc mà nói xấu Mẹ mình. Thậm chí chúng còn đưa cả đơn từ nhà Bà ngoại con và các Dì con đã đấu tố Mẹ ra để "Thúc đẩy" con . Nhưng con đã không bị chúng biến thành súc vật để chửi lại Mẹ mình- Người Mẹ đã một đời khốn khó nuôi các con - giống như  những "Lãnh tụ" của chúng nó,  từng ném đá vào mặt ông bà Cha Mẹ chúng trong thời cải cách ruộng đất diễn ra trong chính cái lịch sử ô nhục và mọi rợ này
Khi Mẹ hỏi "Con có giận gì Mẹ không"? Con đã nói Tại sao con lại giận Mẹ?
Cũng như khi con đã trả lời cái thằng an ninh khốn nạn rằng : "Chú đừng có mà vào để ép buộc cháu. Mẹ cháu làm gì đều có lý do chính đáng và cháu luôn ủng hộ Mẹ cháu. Còn việc cháu sai với Mẹ cháu hay với pháp luật thì cháu tự chịu" 
Không biết kể từ lúc cái thằng chó chết <nói giọng nghệ an> ấy, nó không thể biến con thành một con thú để cắn lại Mẹ mình,  thì  đã có lúc nào nó  bị chính con của nó chửi lại hay chưa? Mẹ mong và tin rằng sẽ có lần chúng ta gặp lại một trong những kẻ đó. Cuộc đời mà..Chân lý và những cái thiện sẽ chiến thắng. Những kẻ độc ác vô nhân sẽ phải đền tội 
Con không hề "GIẬN" Mẹ..chỉ thế thôi là Đủ....Mẹ biết rằng Mẹ đã không bị "Mất con"
Con nhìn lên và hỏi Mẹ sao gầy thế? Mẹ kể cho con nghe về những ngày tù tội đày ải của Mẹ . Mẹ nghe con khẽ bặm môi lại mà nói rằng "Tù chính trị mà nị" Rồi con khóc....Mẹ thấy vui và tin tưởng vì con đã hiểu biết ra nhiều điều, kể từ sau những biến cố đau thương ập đến đổ lên đầu gia đình chúng ta. Nhưng có lẽ cũng phải có những điều này thì các con mới biết thế nào là va vấp để trưởng thành 
Đã đến lúc hết giờ gặp và phải chia tay. Con cứ rối lên như chưa muốn rời . Qua tấm kính che kín từ trên xuống dưới,  không thể nghe tiếng nếu như không còn điện thoại chỉ thấy con đập bàn tay trái lên ngực thùm thụp  và tay phải con nắm chặt giơ lên cao.....Mẹ hiểu...Mẹ hiểu con muốn nói gì với Mẹ
Và Mẹ tin con Trung ạ
Tù tội- bạo tàn - bất công vô nhân tính đã biến tất cả Mẹ Con mình thành Chiến Sĩ

CON KHÓC KHI NGHE MẸ KỂ VÌ SAO MẸ VẮNG MẶT 6 THÁNG QUA 






Thằng chó chết này ở công an Hoàn Kiếm- Nó đã ghé sát mặt tôi để nói khi chúng bắt và đưa tôi vào CSGD Thanh Hà rằng " Mày là con mặt L. Cả mày và con mày đều bị tù rồi đấy" ĐÊ TIỆN không còn gì để nói 







08-05-2013

GIA ĐÌNH TÔI ĐI DÃ NGOẠI


Nguồn blogg mephu.blogspot.com

Xem thông tin trên mạng về buổi dã ngoại thảo luận về quyền con người ngày 5/5. Vì ở xa nên mẹ con tôi khăn gói võng, bạt và quần áo lên Hà nội từ chiều 04/5 cho hai anh em Phú, Tài ngắm cảnh phố phường, buổi tối ra bờ hồ Hoàn kiếm xem ông Trí Hải đàn hát


22h trời bắt đầu có những hạt mưa nhỏ 3 mẹ con trào ông và những người bạn để đi thuê phòng nghỉ.
  Vào nhà nghỉ Hoa Hồng cạnh Chi Cục Thuế Quận Hoàn Kiếm sau khi nhận phòng, tắm rửa rồi 3 mẹ con lên giường đi ngủ. 24h nhân viên nhà nghỉ gọi cửa bảo mình đưa giấy tờ tùy thân, họ xem xong và hỏi “chị ơi chị có liên quan gì đến pháp luật không mà công an quận và công an thành phố gọi điện hỏi chúng em số chứng minh và họ tên của chị có nghỉ ở đây ko? Và họ yêu cầu chúng em không được cho chị nghỉ ở đây”. Nhìn xuống phòng lễ tân bên dưới thấy một nam một nữ mặc thường phục đang quát tháo nhân viên về việc của tôi, thế rồi nhân viên nhà nghỉ đã đuổi mẹ con tôi ra ngoài với ánh mắt ái ngại và lo lắng, một cậu nói nhỏ với tôi “hai đứa đấy là công an quận Hoàn Kiếm chị ạh”. Bế con đứng ở cổng nhà nghỉ chờ người quen đến đón thì người phụ nữ được biết là công an kia ra gây sự, vì biết trước mục đích của họ nên tôi im lặng. Người bạn đón đi ngay lập tức có 2 xe máy 4 thanh niên bán theo với hành vi mờ ám. Trời mưa nhỏ hạt hai đứa nhỏ vẫn ngủ ngon lành không hề biết đến những hiểm nguy mà công an đang rình rập hãm hại chúng, tôi nghĩ nếu cứ lòng vòng thế này mà gặp chỗ tối vắng người những kẻ lạ mặt kia làm điều tàn ác thì nguy cho bọn trẻ đành dùng lại cổng khác sạn Daewoo nơi có cột đèn đường và  những người bảo vệ cùng nhiều xe taxi đậu chờ khách để được an toàn đôi chút


Khi này 4 kẻ lạ mặt kia vẫn ngồi xa xa bên đường rình rập như những con mãnh thú đang rình mồi. Dùng điện thoại đưa thông tin lên FB sự việc phòng khi có chuyện bất chắc xảy ra với mẹ con tôi thì mọi người biết là không phải mẹ con tôi vào đồn công an tự tử như nhiều trường hợp khác.
  Thật xúc động khi tin vừa đưa lên FB thì tấp lập những công dân Việt Nan chân chính gọi điện thoại hỏi đang ở đâu? Mẹ con thế nào rồi? Ngồi yên ở đấy nhé anh, chị sẽ ra ngay. Thế là được giải vây và tìm được nơi an toàn cho 3 mẹ con ngủ qua đêm.
 Sáng dậy cho con ăn sáng xong 7h30 mẹ con đưa nhau ra công viên Nghĩa Đô tham gia buổi dã ngoại.  Tại cổng công viên nơi bán vé và soát vé vào cổng có rất nhiều công an mặc sắc phục và an ninh thường phục đứng canh, nhìn trước nhìn sau nhận ra một bạn trẻ cũng đang lang thang quan xát, chị em mỉnh cười với nhau rồi tôi rải bạt cho bé Tài nằm chơi còn bé Phú được tự do chơi các trò chơi nơi công viên nhộn nhịp, một lúc sau nhận được tin nhắn của bạn trẻ kia “ chị ơi có hai thằng ngồi đằng sau chị, chúng đang bàn nhau việc bắt chị đấy, cẩn thận nhé” thấy mình quay lại hai người đàn ông đó vội vã quay đi hướng khác, kinh nghiệm với những lần bị công an và an ninh bắt cóc trước đây tôi liền bế con đến làm quen với hai người phụ nữ đang cho con chơi gần đó.
Vừa chông con vừa quan xát ra cổng thấy ông Khánh chồng bà Châm vào cổng rồi lác đác mấy người tôi quen cũng đi vào lúc đó tôi đã thấy yên lòng hơn, khoảng chụp phút sau thì ông Khánh bị An ninh bắt, do tuổi cao không đủ sức kháng cự kẻ bạo tàn, giọng yếu không thể hét to chỉ tới khi nhìn thấy anh Trương Dũng ông gào lên anh Dũng nghe thấy chạy ra hỏi thì bọn AN bảo chúng không bắt mà chỉ mời ông về thôi, đôi co, lôi kéo nơi công viên đông người cuối cùng đuối lý bọn AN đã phải buông tay.
  Bế anh em Phú, Tài vào trong đã thấy một số ông, bà và các bạn trẻ ngồi cạnh bên Hồ có người trên tay cầm tờ giấy A3, A4 với nội dung “Phản Đối Đàn Áp Quyền Tụ Do của Công Dân, Tự Do Hội Họp là Quyền Của Công Dân...” và hình ảnh vài bạn trẻ tay cầm bản tuyên ngôn nhân quyền mà Việt Nam đã ký với liên hợp quốc được in ra đưa cho những người có mặt trong công viên để họ biết được những quyền căn bản mà con người từ khi sinh ra đã được hưởng là gì?
  Có lẽ do đây là buổi dã ngoại đầu tiên để thảo luận về quyền con người mà lại không có người tổ chức rõ ràng lên mỗi người tham gia đã tự do lên tiếng và bày tỏ những quyền con người mình biết và những điều mà công an và chính quyền Việt Nam đã cướp và  tước đoạt của họ như thế nào? Có chỗ thì vài người ngồi với nhau bàn luận về quyền con người  v..v.. rất phong phú, đa dạng. Bản thân tôi vừa bế con vừa cầm tờ giấy A3 với nội dung “ phản đối đàn áp Quyền tự do của công dân” ngay lập tức có một thanh niên áp tới gây sự, đe dọa nhìn mặt cậu ta tôi nhận ra đó là một người nghiện ma túy có thể cậu ấy được ai đó hoặc tập thể nào đó thuê hoặc ép ra đe dọa  và gây sự với tôi tạo cớ để họ bắt tôi giống kiểu đêm hôm qua thôi vì biết mục đích của họ rồi nên tôi tránh.


  Quan sát buổi dã ngoại tôi thấy số lượng an ninh theo dõi có lẽ đông gấp đôi số người tham gia dã ngoại, người quay phim chụp ảnh, người theo dõi chúng tôi chứ không ra tay bắt bớ, đánh đập tàn ác như trong Sài Gòn hoặc ngăn chặn như ở Nha Trang.

   Sau buổi dã ngoại có người cho là thành công, có người cho là thất bại, có người cho rằng hành động ngửa mũ xin tiền của một bà dân oan là phản cảm..v.v.. nhưng đã có ai đặt câu hỏi vì sao bà lại phải ngửa mũ xin tiền như thế chưa? Câu trả lời rất đơn giản “vì bà cũng có nhà, có công ăn việc làm, vì bị những kẻ có chức có quyền ăn cướp, tước đoạt bà đã dầm sương rãi nắng nhiều năm tháng để đi khiếu kiện rồi nhưng những kẻ có chức có quyền đã thành bè phái bao che cho nhau nên bà chưa đòi được công lý và tài sản của mình, mà con người ai cũng cần ăn để có sức tiếp tục sống chiến đấu cho mục tiêu của mình, vì thế việc bà ngửa mũ xin tiền để ăn cơm là điều hết sức bình thường mà có thể còn là cao quý bởi bà đã cất tiếng xin ai hảo tâm thương tình thì cho, ai không thì thôi chứ không tàn ác cậy chức cậy quyền ăn cướp của dân.
  Còn câu trả lời cho việc thành công hay thất bạn là tùy vào cách nhìn của từng người, bởi quyền tự do là thế!
Đăng bởi:Trần Thị Nga